Tóm lược truyện Hoa Lê Rụng Trong Sân

0

Bộ da, phú thương số một Hoa Đình, hai vày thiếu da của Bộ gia càng bổ sung no đủ tuấn lãng, tuổi trẻ tài cao, chỉ dị đồng chính là, một người thân phong lưu sở hữu gái lầu xanh, một chúng ta ấm no mang chị dâu người

Trình làng truyện Hoa lê rụng trong sân

Tác giả: Đinh Lan Nhược
Thể loại: Truyện sắc

Trích đoạn truyện Hoa lê rụng trong sân

Tiết xuân tháng cha, trên bến bãi con sông nước blue biếc, ánh mặt trời hiền hòa chiếu rọi trên con sông, hiện lên một khoảng màu vàng, nước dòng sông ra vào vỗ trên hòn đá bên bờ, văng lên các lớp bọt do nước tạo ra.

Bạch Thiên Thiên vẫn ngồi giặt y phục bên bờ, hơi nước mờ mịt thấm ẩm vạt váy, thiếu nữ vẫn chưa được phát hiện, chỉ nhẹ nhàng vò y phục trong tay, mặt tai hình như nổi tiếng sơn ca, rất nhiều là tiếng hát của tiểu tử trẻ tuổi thể hiện tình ý với tình nhân.

Hồi chậm, Bạch Thiên Thiên giơ tay lau trán, nước trên ngón tay chảy xuống theo cánh tay, rơi vào trong dòng sông mát lạnh, tạo ra một cơn xoáy nước, trong nháy mắt biệt tăm trong dòng nước chảy xiết.

Ma ma cạnh bên sẽ vung khỏe khoắn chày giặt ăn mặc quần áo, nện đã từng phát từng phát một, thỉnh thoảng ngó Bạch Thiên Thiên, chung cục, ma ma mặt đầy nếp nhăn mỉm cười thành một đóa hoa, “Thiên Thiên, ngươi cũng cứng cáp rồi, chưa bằng ma ma làm cho mối, chỉ bằng tướng mạo của ngươi, Tôn đồ tể cũng chưa gả, ngươi xem thiếu da Nguyễn da cũng như vắt nào?”

Bạch Thiên Thiên buông cánh tay xuống, cúi đầu không nói.

vì thế ma ma này lại tiến gần bổ xung một Bước, bé dại giọng nói: “Lần trước ngươi cự tuyệt Tôn đồ tể vẫn đắc tội không ít người, lần này lại bị thiếu gia Nguyễn da nhìn trúng, quả nhiên là mấy đời phúc phận, cũng thiết yếu bỏ dở nữa, ma ma ta cũng chính là tổ ấm từng trải, con gái nhân đó, lập gia thất tính toán vật gì, không bởi có thể yên yên ổn ổn sống qua ngày, ngươi xem ngươi bây giờ… chưa bằng sớm mua một nam nhân làm cho điểm tựa.”

Bạch Thiên Thiên ngước đầu, chú ý khuôn bên già nua dồi dào nếp nhăn ngay trước mắt, răng ố vàng nâng cao quan sát về phía nhà bạn phun sương, cô bé cố y phục ở trong sông nhẹ nhàng nhúng xuống, cười cợt khanh khách nói: “Ma ma, Bạch da ta không thiếu hai cân nặng thịt heo, cũng không dính được thiếu da sòng Bội nghĩa, Thiên Thiên này tất cả tay bao gồm chân, tội gì mua một nam nhân có tác dụng điểm tựa.” Lời này vừa nói xong xuôi, người vợ thu khu vực y phục sẽ giặt xong bỏ vào giỏ, đứng dậy phủi vạt váy, cười mà đi, còn lại một thành viên ma ma bên tím xanh, vừa cắn răng nổi giận nhìn chăm chắm theo bóng lưng Bạch Thiên Thiên.

—— không hề chỉ cần một phái nữ nhi của tú tài nghèo kiết hủ lậu sao? Quá phách lối, Bạch tú tài đã sắp xuống mồ nửa cơ thể rồi, xem ngươi còn chống đỡ tới khi nào.

Ma ma này đoán chừng Bạch Thiên Thiên đã rơi vào trong lòng bàn tay bà, nhưng trong lòng Bạch Thiên Thiên lại chưa mong nắm, cô bé bao gồm giấc mộng của bản thân mình, chắc là buổi sớm mở mắt đang thấy mẫu thân hiền dịu dễ thương vẫn nấu cơm trắng của phòng phòng bếp, con gái tin chắc chắn sẽ duy nhất ngày hạnh phúc cùng về con gái vẫn mang lại, Chắn chắn, đấy chính xác chẳng hề là Tôn đồ tể Ác tợn máu thịt be bét khắp tổ ấm, hoặc là thiếu da sòng Bội Bạc tái nhợt làng chơi dịch hoạn.

cuộc sống có lợi đẹp chính là có mong ước, lúc Bạch Thiên Thiên chế biến thuốc đến phụ vương vẫn còn tính toán, ngày mai đi lên trấn trên xem tất cả sắm được công việc thêu thùa không, một tay thêu thùa của thanh nữ được luyện từ bé dại theo mẫu thân cơ mà ra, thật sự không hề tự phóng đại.

cửa “Ken két” một tiếng bán ra, chén bát thuốc trong tay Bạch Thiên Thiên thiếu chút nữa đổ ra không tính, cô bé ngạc nhiên quan sát bạn nữ dễ thương đứng trong sân, hoa lê đầy cây lất phất chắc là có tác dụng nền đến chị em, chỉ nhẹ nhàng đứng ấy khiến cho những người ta thấy đẹp vô hạn, càng khiến cho Bạch Thiên Thiên kinh ngạc chính là tướng mạo vì phụ nữ kia rất là giống mẫu thân đã mất nhiều năm, chỉ việc điều trẻ tuổi hơn, dễ thương hơn.

Hạ Mạt Nhi đứng trong sân vẫn lâu, phái nữ chú ý hoa lê đầy cây sững sờ Bỗng chốc, thật sự hơi chưa thừa nhận được từ bây giờ tới thăm hỏi có cần quá con đường chợt không, hoặc là Bạch Thiên Thiên chẳng phải chúng ta chị em bắt buộc tậu, hoặc biểu muội này có một số người dì bất khuất đã bị tiêu diệt cũng không phải các bạn thương hại cũng như cha thí.

thốt nhiên, thanh nữ nghe thấy phía bên trong nhà được nhiều tiếng ho kịch liệt, giữ vững không kết thúc, Hình như muốn ho cả phổi ra bên cạnh.

Nghe hồi lâu, bạn nữ vuốt ve tóc mai bị gió thổi tung, khóe miệng cong lên thành một mặt đường cong bắt mắt, lại quay đầu lại, phái nữ nhận thấy một cô bé mặc váy bằng vải thô sợi đay đang ngơ ngác đứng ở ngưỡng cửa ngõ, trên đầu bới một búi tóc lỏng loẹt, bên mày thanh tú, chú ý cực kì quen mắt.

“Thiên Thiên…” Hạ Mát Nhi dò xét nghĩ cần call một tiếng, lẳng lặng quan sát phản ứng của đàn bà, cô gái thật sự chưa được nhiều chấp nhận sở hữu biểu muội mới chỉ gặp gỡ một lần.

Tiếng Gọi khẽ này kéo tinh thần Bạch Thiên Thiên trở lại, cô gái thấy được hoa lê trắng như tuyết bên trên cây càng nở nhiều bổ xung, Ngoài ra còn có mấy cánh hoa bay xuống, tay bưng bát thuốc chưa khỏi kích rượu cồn đến run rẩy mấy dòng, con gái cảnh giác tiến lên bên trước, hình như dò xét Gọi một tiếng: “Nương”.

Chỉ thấy bên Hạ Mạt Nhi sung huyết đỏ bừng, hai cánh môi anh đào đỏ thắm há hốc liên hồi, sau cuối thở lâu năm một tiếng, cùng bất đắc dĩ nói: “Thiên Thiên, ta là Mạt Nhi tỷ tỷ, khi còn nhỏ xíu gặp gỡ nhau một lần, muội còn nhớ rõ không?”

Bạch Thiên Thiên hơi sửng ốm, kịp phản ứng lại, cô bé ngượng ngùng le lưỡi, nháy mắt cười cợt nói: “Thì ra là Mạt Nhi tỷ tỷ, hơn chục năm chưa thấy quả nhiên càng ngày đẹp, giống dienlequdyon hệt dì đó.” biểu tượng thân Hạ Mạt Nhi và hình mẫu thân Bạch Thiên Thiên là tỷ muội song sinh, thay đổi đó chính là một người thân gả vào ngôi nhà quyền rứa, một ở lại quê hương, thân phận riêng biệt một trời một vực, sau lại ít lui tới, mà lại nay Hạ Mạt Nhi bất chợt cho thăm, Bạch Thiên Thiên hơi lúng túng.

Hạ Mạt Nhi cũng chưa nói tiếp, chỉ quan sát biểu muội từ bên trên xuống dưới, hồi chậm sau, Bạch Thiên Thiên bị nàng ta nhìn khiến cả người sợ hãi, liền kéo kéo ống tay áo, mỉm cười nói: “Mạt Nhi tỷ tỷ, đi vào ngồi, muội cho phụ vương uống thuốc, rồi đang chuyện trò tiếp sở hữu tỷ tỷ.”

Hạ Mạt Nhi liếc chú ý chén thuốc Black thui trong tay Bạch Thiên Thiên, chấp nhận công bố, “Thiên Thiên muội vào trước đi, tỷ ở phía bên ngoài đợi muội, đừng nói sở hữu dượng là tỷ cho, chuyện năm đấy muội vốn chần chừ, tuy vậy nếu dượng bị bệnh, cũng đừng chọc giận dượng bổ xung.” cô gái vẫy vẫy tay về bên Bạch Thiên Thiên, liền xoay thành viên gia đình ngắm hoa lê trong sân, trọng điểm tình đã tương đối hơn lúc new mang lại các.

sẽ Như vậy, Bạch Thiên Thiên cũng chưa từ khước, bưng chén thuốc vào phòng, hồi chậm sau thiếu nữ trở ra, sắc mặt mờ ám, trong tay cố gắng khăn nhuốm đầy máu, vừa ngẩng đầu, lại bắt gặp trong sân bổ sung hai người nhà, một nha đầu dáng dấp bình tâm, một phụ nhân trung niên sắc mặt nghiêm trang, hai chúng ta cúi đầu lép vế lưng Hạ Mạt Nhi, hiển nhiên là hạ nhân đi theo phụ nữ ta.

Hạ Mạt Nhi ở kề bên thấy Bạch Thiên Thiên ra bên cạnh, liền ngoắc Điện thoại tư vấn thiếu nữ cho cạnh cây hoa lê, nhỏ tuổi giọng nói: “Thiên Thiên, tướng mạo của muội giống tỷ cho bảy phần, vì thế tỷ mong muốn cầu muội một Việc, hiện giờ cũng chỉ có muội mới giúp được tỷ.” Nói tới đây, thiếu phụ ta hơi dừng một ít, vẻ mặt rối rắm, Trong khi hơi cực nhọc.

Bạch Thiên Thiên vừa định há miệng hỏi, con gái ta lại nói tiếp: “Thiên Thiên, muội có thể cầm cố tỷ đi Sở bao phủ ngây ngốc sáu tháng không? Sở da là phú thương số một ở Hoa Đình, tỷ không vừa lòng gả đi một năm, tuy vậy bởi lẽ thân thể yêu cầu đang ở căn nhà cũ Sở gia, mà nay lão cu li nhân bệnh trở nặng, muốn thiếu phu nhân tới tiếp quản câu hỏi trong bao phủ, nhưng mà tỷ… thật sự tất cả nỗi niềm nặng nề nói đi cảm thấy không được, muội tạm thời gắng tỷ một thời gian ngắn, trong thời gian đó muội sử dụng tất cả chi phí của nả thuộc về thiếu phu nhân cũng chẳng sao, coi cũng như cũng nên cần có trợ giúp mang lại bệnh của dượng.” Hạ Mạt Nhi nói một hơi, vả lại chi ra công dụng thực tế lôi kéo biểu muội của mình, nói đến đây, nàng kết thúc lại, chờ Bạch Thiên Thiên đáp lại.

Trong ngôi nhà vang báo cáo ho của Bạch tú tài, không tính phòng thốt nhiên nổi gió, thời tiết đầu xuân hơi rét lạnh, Bạch Thiên Thiên đứng ở đầu gió, trầm mặc hồi lâu.

Gió lạnh lướt qua, một đóa hoa lê chậm rãi bay xuống, nhẹ nhàng rơi lên mu bàn tay hơi thô ráp vì chưng buôn bán tay chân, trắng tinh khiết như tuyết, người vợ chuyển góc nhìn giây khắc, ngẩng đầu đáp: “Được.”

Hạ Mạt Nhi bỡ ngỡ, chị em hoài nghi nhìn lại Bạch Thiên Thiên, giải thích: “Tỷ chỉ gặp mặt gia đình bạn Bộ da trong vài ngày đầu tân hôn, sau tỷ lại dọn đi nhà cũ, siêu ít lui tới, tỷ để Chỉ Vân và Tố di d đi theo muội, cũng sẽ chưa bám cái bẫy. Bộ Thành Dực là thành viên thừa kế cửa ngõ hiệu tơ lụa, đại công tử Sở da, tức là cu li quân của tỷ, hắn bán buôn bận bịu quanh năm chưa ở trong phủ, gần như mình khác, đến khi đó Tố di đang thông báo muội, Thiên Thiên, muội hiểu chứ?” nữ thật sự bất ngờ Bạch Thiên Thiên lại gật đầu sảng khoái Vậy nên, con gái ta ngu hay dại dột, chuyện mập như nắm lại không hỏi thăm chút nào.

Bạch Thiên Thiên thay chặt khăn trong tay, dường như thật sự không mong muốn hỏi, chỉ gật đầu đồng ý lên tiếng: “Muội hiểu, cho dù muội làm tú nương * cả đời cũng không kiếm được tiền chữa bệnh mang lại phụ vương, huống đưa ra, nếu biểu tỷ dám trực tiếp tới chọn muội đàm đạo chuyện này, nhất định đã từng hoàn thành chiến lược vẹn tuyền, nhưng muội, chỉ cần bắt chước chỉ điểm của Tố di, không lẽ không phải cũng như thế?” chắc hẳn rằng Bạch Thiên Thiên chưa thật sự thông minh, nhưng lại phụ nữ nhận thấy, theo lời sẽ nói chỉ cần có sự thật Vậy nên.

>> xem thêm thể loại Truyện ngôn tình sủng

(*) tú nương: mọi người thêu thùa, thợ thêu thùa

Hạ Mạt Nhi bị lời Bạch Thiên Thiên nói chẹn họng lại, tự dưng cảm giác bầu không gian hơi bựa hổ, nguyên do tốt đẹp thêu dệt trước đấy đến khóe miệng trở nên tẻ nhạt, cô gái ho khan vài tiếng, ngẩng đầu lên lại bắt gặp Bạch Thiên Thiên nở nụ mỉm cười, “Biểu tỷ, giao nhờn này muội cũng chưa lỗ, chỉ có điều đo đắn biểu tỷ cu li *…”

(*) biểu tỷ phu: chồng chị bọn họ

“Không sao, bên trên bên dưới quý lấp người nhà không phải lo ngại nhất chính là hắn, hắn…” Hạ Mạt Nhi phì cười cợt một tiếng, tràn trề châm chọc, “Hắn số đông trong vòng sáu tháng cũng lười liếc mắt nhìn ta một chiếc.”

Vậy nên, Bạch Thiên Thiên chưa nói bổ xung gì nữa, cũng sẽ chưa thân mật Gọi Mạt Nhi tỷ tỷ, chỉ việc điều tình cờ bạn nữ nghĩ cho mẫu thân đang chết chắc hẳn rằng đã dài lâu không trở lại nữa. Tuy vậy khi nhìn thấy thân phụ bệnh nguy kịch bị tiêu diệt đi, hoặc nên gả đến Tôn đồ tể Nguyễn công tử, con gái không cam lòng.

con người ta luôn bởi vì chính bản thân không cam lòng trả bảng giá thật lớn, Bạch Thiên Thiên bước đi bước đầu tiên, cơ mà nàng lần khần Cách tiếp theo phải làm sao, tuy vậy phái nữ hiểu, nữ giới sẽ chưa hối hận vì chưng công bố quyết định này, vì thế, mặc dầu tiền đồ xa vời, cũng kiên cường bước đi.

chỉ cần điều ngay hiện tại Bạch Thiên Thiên chần chừ, sáu tháng này cho mang lại cô gái cụm khó hiểu hơn trong tưởng tượng của đàn bà.

bây chừ, cô bé đã lẳng lặng ngồi yên ở trong nhà mặc mang lại Chỉ Vân cũng như Tố di thay đổi cách ăn mực, phút giây sau, nàng tử trong gương sẽ dỡ bỏ trẻ trung ban đầu, lắc nhà bạn trở thành một cu li nhân xinh đẹp.

Quả thật ba phần diện mạo, bảy phần ăn mặc, người trong gia đình dựa y trang mã dựa yên *

(*) người trong gia đình dựa y trang mã dựa yên: cùng nghĩa sở hữu câu “Người đẹp vì chưng lụa, lúa tốt bởi vì phân”.

chỉ việc điều, giai nhân mười sáu trong nháy mắt biến đổi nữ giới tuổi ngọc, Bạch Thiên Thiên sẽ nhíu mày, lầm bầm một câu: “Mặc vào long bào cũng chưa giống thái tử, chỉ mong mấy người nhà ở Sở gia đầy đủ là người ngu…”

Chỉ Vân đang vẽ lông mày cho nữ nghe nắm hé miệng mỉm cười mỉm cười, an ủi: “Bạch cô nương, dung mạo của cô ấy thật quy sự vô cùng giống tiểu thư căn nhà ta, nói là tỷ muội song sinh cũng có một số người tin, ta vẫn cảm giác tiểu thư cũng như cô gia * xứng cũng như tiên trên trời, sao lại…” Lời của nữ giới ta còn chưa xong, phụ nhân trung niên lân cận đã ngắt lời: “Bạch cô nương, rời khỏi cửa ngõ này, cô nương chính là chủ tử, ta còn chỉ Vân hầu hết là nô tài, người nhà Bộ gia chung đụng mang tiểu thư tổng cùng chưa đủ nửa tháng, ngay cả Sở thích của tiểu thư cũng chần chờ, vì vậy cô nương chưa cần quá băn khoăn lo lắng, hiện nay ta nói đến cô nương biết một ít tình hình đa phần của Bộ da, cô nương nhớ cân nhắc.”

(*) cô gia: chồng của tiểu thư (cách gọi của bệnh nhân hầu, nha hoàn)

ông cha Sở gia buôn bán tơ lụa ở Hoa Đình, phú thương đời đời, phát triển mang đến hiện giờ là nhất mạch *, dường như không đơn giản giới hạn ở bình diện tơ lụa nữa, lương thực, hương liệu, gấm vóc khái quát hoàn toàn, bé trưởng Sở gia Sở Thành Dực hai mươi lăm tuổi, giàu có nho nhã, tuổi trẻ tài cao, chắc chắn chẳng những ở phương diện buôn bán, ngay cả thiếp thất trong căn nhà cũng Hơn nữa thiếu da nhà giàu cùng trang lứa, cụ thể chi tiết bao nhiêu, Tố di suy nghĩ một chút rồi nói: “Đại khái sáu thành viên gia đình đi, chẳng qua ta đã được gần một năm không trở về phủ, đo đắn cô da bao gồm nạp new không.”

(*) nhất mạch: một đời, một mẫu, bố truyền nhỏ nối

Bạch Thiên Thiên im lặng, thì ra làm thiếu cu li nhân căn nhà giàu cũng rất khó dàng, nặng nề trách Hạ Mạt Nhi nói đã nửa năm Bộ Thành Dực cũng chưa liếc chú ý thiếu phụ ta một dòng.
Chúc Các bạn đọc truyện vui vẻ
>> đọc thêm phân mục Truyện ngôn tình ngược

Leave A Reply

Your email address will not be published.