Review truyện Lôi Uyển Khanh, Em Dám Tính Kế bên tôi

0

Một câu chuyện tình cảm cảu Dương Anh Thi mang tư anh chàng nam phụ tài hoa như cục cưng và một hung thần vampire khát máu.

Giới thiệu truyện Lôi Uyển Khanh em dám tính kế chúng tôi

Tác giả: Tracy Trân Trân
Thể loại: Ngôn tình trọng sinh

Trích đoạn truyện Lôi Uyển Khanh em dám tính kế bên tôi

city này never bơ vơ, sự náo nhiệt lẫn điên loạn sẽ len lỏi ở đâu đấy. Phần lớn ánh đèn màu, những chiếc rất xe sang trọng, thành phố này đích thực là thiên con đường ở trần gian.

Ở mẫu quả đât này, ý muốn có tuổi thọ bắt buộc phải thích nghi. Ao ước sống thì ngày bây giờ gia đình bạn nhất định cần bạo dạn hơn ngày hôm qua gấp đôi, hy vọng không bị ăn tươi nuốt sống thì bạn cần phải tập toan tính, tập các thói quen cũng như đủ tuyệt tình để gạt bỏ đi đều thứ tình yêu không xứng đáng.

Tất cả các cái này mọi là đạo lý để sinh có tuổi đời thành phố Bách Nhật này.

Chỉ tiếc một điều rằng Dương Anh Thi cô lại biết rõ cái này quá muộn màng, mà lại sự trả bảng giá cho sai lầm lần này của cô ý thật sự quá lớn.

Trong cơn mơ của bản thân mình, Dương Anh Thi nghe thấy, thấy được bao ngời đang vây quanh chỉ trỏ cô, còn cô chỉ bất lực ngồi sụp xuống đất chịu đựng trận, ăn nhịp đay nghiến vang lên mặt tai gia đình.

“Dương Anh Thi, chủ yếu cô ta đang khiến cả Yunus sụp đổ, bao gồm cô ta đã hại chết chị gái của mình…”

>> Đọc thêm Ngôn tình cao h

“Nếu chưa bởi công bố quyết định ngu xuẩn của cô ấy ta, Yunus vẫn không phá sản.”

còn có cả ảnh bà bầu của cô ấy nói trong nước mắt, bà thuyệt vọng nhìn cô dẫu vậy cũng đầy sự tuyệt tình cộng giận dữ: “Dương Anh Thi kể từ nay sẽ chẳng còn là thành viên gia đình của gia tộc nữa, kể từ nay nhỏ nhỏ dại sẽ bị trục xuất rời khỏi gia tộc, tự sinh tự diệt.”

bốn chữ tự sinh tự diệt cũng như cần đến hết khí lực để nói của bà khiến con tim Dương Anh Thi chủ yếu tan nát. Cô chưa mong muốn, cô sai rồi, cô không nên tin lời của Lý da Hân, cô tránh mua tin rằng cô ta thật lòng sở hữu tổ ấm càng không nên công bố quyết định theo ý cô ta. Bà mẹ, bé sai rồi, chị gái, em sai rồi… đừng vứt rơi bé, người trong gia đình đừng quăng quật rơi con…

“Đừng…đừng!”- Dương Anh Thi hét phệ, hai mí mắt nặng trĩu bật mí, chút ánh sáng len lỏi truyền tới thị giác khiến cô gồm chút lóa mắt. Cô đưa tay che mắt thành viên một vài giây rồi bắt đầu từ từ định thần lại, cảm hứng đầu tiên là vô cùng lạnh, cơn lạnh thấu xương tủy.

Dương Anh Thi đang nằm bên trên một bờ cát của bãi biễn, toàn bộ cơ thể đau đến mức mong mỏi cử động cũng không được. Thỉnh thoảng sóng biển lại dạt vào ngập đầu cô khiến cơn ho sặc sụa lại kéo mang đến, đây là đâu? Sao cô lại ở đây?

Tình hình này chắc chắn là chẳng phải bị bạn đuổi chấm dứt cảm giác vui quá liền ra bãi tắm biển nằm đón sóng rồi. Mà lại bây giờ cô không gồm sức để động đậy, tạm gác chuyện bởi vì sao cô lại ở giai đoạn này qua một mặt đi.

“Ba ơi, chính là chị đó.”- Một âm thanh non nớt từ bên xa truyền tới, Dương Anh Thi mở mắt có vẻ nhìn thấy một nhỏ nhắn trai tầm chặng chín mười tuổi dẫn theo một gia đình bạn đại trượng phu chạy cho kề bên cô. Cậu nhỏ dại ngồi xuống lay lay tay cô rồi hỏi: “Chị ơi, chị không chết sao?”

Dư thừa! Nếu còn công sức của con người chắc chắn cô đang nói hai chữ này, nuốm nhưng lại hiện nay ngày cả chớp mắt cũng nặng nề, cô đành thều thào nói mấy chữ: “Đây là đâu?”

Cậu nhỏ liền nói: “Đây là xóm chài thôn Hương Lâm.”

“Thôn Hương Lâm?”- chưa nghe khi nào, tuy vậy bất chấp đi.

gia đình phái mạnh được cậu ốm gọi là ba cũng ngồi xuống nhiệt tình hỏi: “Cô gái, cô không vấn đề gì chứ? Sao cô lại nhận ra vào đây?”

Dương Anh Thi body đau nhức, trước mắt về tối sầm lại, chỉ kịp nhìn thấy cảnh hoang vắng của bãi tắm biển, cô chỉ kịp nói: “Cứu tôi…”

“Cha, chị đấy chết rồi sao?”

mọi người cánh mày râu đưa tay sờ thử mũi cô rồi nói: “Chưa bị tiêu diệt, gửi về nhà rồi tính.”

mái nhà lá được dựng mộc mạc cho mức nói dễ nghe là giản dị nói cạnh tranh nghe một ít là tồi tàn. Túp lều lụp xụp khiến mọi người lo lắng nếu như gió phệ liệu tất cả cất cánh cả lều lẫn người nhà trong lều đi không? Người nào cũng biết tòa nhà lá lụp xụp này là của Lão Lí, các bạn bần hàn nhất xóm chài này.

>> Xem thêm Truyện sắc

Lão Lí cộng A Nguyên lập cập chạy vào căn nhà, trên tay lão còn bế theo một cô gái trông hết sức thảm khiến Bà Lí vừa nhìn thấy liền hốt hoảng chạy ra hỏi thăm, lão Lí cũng lần chần giải thích vắt nào liền bảo bà sơ cứu rồi nạm đồ cho Dương Anh Thi trước rồi ra xung quanh. Bà Lí dỡ bộ váy tím đang dính đầy bùn đất trên mình Dương Anh Thi ra rồi tinh tế lau nước ấm cho cô, Dương Anh Thi trong lúc hôn mê đã còn chút lí trí, cứ liên miệng kêu lạnh, bà Lí liền đem ngọn nến đến cạnh sưởi ấm áp mang đến cô.

Giúp Vương Anh Thi sơ cứu vớt xong xuôi vẫn là một tiếng sau, bây giờ bà bắt đầu quan sát rõ khuôn bên của cô ấy. Gương mặt trái xoan duyên dáng, đôi mắt phượng dự chừng giống như làm điên đảo bạn quan sát, hàng mày tựa như tranh vẽ, hàng mi đột nhiên các cũng như dày, lúc chú ý đến mắt đang khiến người nhà khác lưu lạc đôi mắt này thật đẹp, ngần ngừ khi cô mở mắt vẫn đẹp hơn thế nào nữa.

Bà Lí thở dài đi ra ngoại trừ rồi nhẹ nhàng đóng cửa gỗ lại. Bà đi tới địa điểm hai tía bé lão Lí rồi hỏi: “Ông chọn thấy teen girls đó ở biển lớn sao? Cô ta tự tiếp giáp à?”

“Không giống lắm đâu, nếu là tự giáp thì khi nãy cô ta sẽ chưa bảo chúng tôi cứu giúp cô ta, quan sát âu phục của cô ta tôi đoán chắc hẳn rằng chúng ta nơi khác mang đến. Thôi kệ bà nó ạ, cứu giúp một mạng người thân hơn xây mười mẫu chùa, cứ cứu vãn cô ta trước đã.”- Lão Lí rót ly nước rồi vừa uống vừa nói.

Sắc bên bà Lí bao gồm chút lần chần, A Nguyên kề bên liền bổ xung vào: “Chị gái đó khôn xiết tội nghiệp, lúc nhỏ đi thả diều thì chạm chán chị đấy đã đứng bên trên tàu cách bãi biển khá xa, Ngoài ra chị đấy bị một thành viên gia đình khác đẩy xuống biển khơi thì đề xuất.”

“Biết là cứu vãn người quan trọng, tuy thế nhà chúng ta còn không được bố các bạn ở, giờ thêm một bạn gái thương tích đầy thành viên gia đình bởi thế nằm của nhà, tất cả chúng ta ngủ nơi đâu đây? Bổ xung nữa… Căn nhà cũng hết gạo rồi, sắp đến chúng ta còn buộc phải nhịn đói, làm sao nuôi cô ta?”- Bà Lí đắn đo mãi rồi cũng nói.

Ông Lí trầm mặc một lúc lâu thật chậm rồi nói: “Kệ nắm, tới đâu thì tới, dù sao cũng cấp thiết thấy chết không cứu vớt.”

Chúc Anh chị đọc tryện vui vẻ!

Leave A Reply

Your email address will not be published.