Tóm tắt truyện Đào Thoát

0

Lam Tĩnh Nghi thực hành gia sư sống 1 trường học tứ nhân đã bảy tám năm rồi. Vốn tưởng rằng tổ ấm đã là 1 cô giáo cường thế ko ngờ cô lại bị tam thằng học trò tra tấn bắt nạt…… rút cục đang không thoát khỏi số mệnh vẫn định sẵn

Chia sẻ truyện Đào Thoát

Tác giả: Dạ dung nhan vô tận
Thể loại: truyện cao h, sư vật luyến, SM

Trích đoạn truyện Đào Thoát

Lam Tĩnh Nghi cố đẩy cánh cổng white color béo bệu ra, rồi bối rối bấm chuông. Một thành viên phụ nữ trung niên bước ra mở cửa. Lam Tĩnh Nghi khẽ khom thành viên gia đình hỏi: “ Xin hỏi đây với cần nhà của Nạp Lan Luật không? Tôi là gia sư dạy kèm cho em đấy, Lam Tĩnh Nghi”.

mọi người thiếu nữ kia vội dẫn Lam Tĩnh Nghi vào nhà & đi lên lầu. “Cậu nhị nghe ông chủ mời cô giáo dạy kèm, buộc phải sẽ ngóng ở trong phòng từ sớm. Tôi là kẻ khiến vấn đề dưới đây, Lam tiểu thư tương lai cứ đọc tôi là Thím Trần đc rồi”. Thím Trần dẫn cô lên lầu hai, rồi âm thầm lui xuống.

Lam Tĩnh Nghi ấp ôm túi giáo án vào ngực, nhẹ nhàng gõ cửa. Nhưng cô vẫn gõ cửa thêm lần nhưng mà sẽ chẳng nhìn thấy động tĩnh gì, chẳng lẽ nên gọi mập tên Nạp Lan Luật ra à?

ko phải thím Trần kể hắn đã hóng cô sao?

Lam Tĩnh Nghi nhíu mày suy nghĩ chỉ phút chốc, lập tức đẩy cửa một cái. Cửa ko khóa, lạch cạch bung mở.

Lần đầu vào nhà thành viên gia đình không như, lại tự tiện thâm nhập phòng ngủ, quả tình ko phải phép cho lắm. Nhưng cô chẳng còn bí quyết như thế nào.

“Soạt” 1 thanh âm vang lên.

Lam Tĩnh Nghi còn chưa phát âm chuyện gì xảy ra, đang phiêu dạt body toàn thân mát lạnh, nước từ trên cao xối xả tuông xuống, tạo cho body cô ướt sũng.

áo xống dính vào người nhà, tóc tai bết lại, tài liệu rơi phịch xuống đất.

Cả kính cưa cô cũng rơi một cách thảm hại.

Lam Tĩnh Nghi ngơ ngấc nhìn lên , lù mù trông thấy 1 vóc dáng đã ngồi sau máy tính. Ấy có nhẽ là học trò của cô.

Lam Tĩnh Nghi cau mày, ngồi chồm hỗm người trong gia đình lục lạo chọn kính mắt. Thuận miệng nói. “Có ai không, nhặt giùm tôi cặp kính.” Trong miệng kể tiếp , “Này ở trong phòng mang ai không, làm cho tôi một tý, kính của tớ bị rơi mất rồi !”

Tiếng bước đi vang lên , Lam Tĩnh Nghi thấy nhị chân tạm dừng trước mắt thành viên gia đình. “Có phải điều này không, cô giáo?”

Đây đúng là học trò của cô. Lam Tĩnh Nghi ngấc đầu lên, lặng lẽ biểu lộ một phen.

ấn tượng trước tiên , cậu thiếu niên này rất to lớn, thật sự chỉ mới 16 tuổi thôi sao? Trước mắt đột nhận ra mơ hồ, chẳng thể nào nhìn thấy rõ diện mạo. Lam Tĩnh Nghi nhận mang mắt kính, nhắc tiếng cảm ơn, rồi thanh nhàn vực lên.

>> Đón đọc thêm top truyện đam mỹ H SM hay

Nàng đeo kính vào. Bây giờ mới nhận ra kỳ thực cậu học trò này cao hơn người thân rất nhiều, nước da sáng mịn màng, khuôn mặt cực kỳ tuấn tú. Đôi môi mỏng tanh bây giờ mím khẽ, nhìn cô , thoáng cười cười.

“Xin lỗi, tôi tưởng Nạp Lan Địch vẫn về, ao ước trêu anh đấy 1 chút nào ngờ,…”

Lam Tĩnh Nghi nhìn theo ánh mắt cậu , đến chỗ thùng nước vẫn treo trên cửa, tạm thời hiểu ra. Thầm nghĩ đứa nhỏ dại này thật là nghịch ngợm. Nhưng mà ko kể mồm lại nhắc “Không sao cả”.

Nạp Lan Luật cười hỏi: “Cô là giáo viên vì 3 tôi mời về à?”

“Đúng vậy, tôi là Lam Tĩnh Nghi, sau này em rất có thể phát âm tôi là thầy giáo Lam. Tôi hoàn toàn có thể gọi em là Nạp Lan Luật đc chứ? Hiện nay mình học đc chưa?”

Nạp Lan Luật nhìn chăm bẳm vào cô nhíu mày hỏi, “Cô à, cô cứ vậy đó nhưng mà dạy sao?” Vừa xong xuôi lời, cậu đảo mắt một vòng.

Lam Tĩnh Nghi chiếu theo ánh mắt của Nạp Lan Luật nhìn xuống, không khỏi linh cảm sốt ruột, cả người cô hiện nay hầu như ướt sũng.

“Cái kia…”

Nạp Lan Luật sớm chuyển phiên chúng ta lôi ra một bộ áo xống đưa cho Lam Tĩnh Nghi, “Cô rất có thể vào chỗ kia đặt thay”. Cậu chỉ tay vào trong 1 cánh cửa nói mang cô ..

Lam Tĩnh Nghi nhận rước cái áo phông thun white color rộng thùng thình, hẵn là của Nạp Lan Luật. Mà mà… chỉ mang mỗi áo thun thôi sao? Cô bỗng nhiên quan sát thấy khó xử, cắn cắn môi hỏi. “À,… còn… còn quần?”

Nạp Lan Luật nháy mắt, môi điểm nét cười “Tôi quan sát thấy cô giáo Lam vóc tổ ấm bé nhỏ, loại áo này chắc cũng cỡ như cái váy cô đang khoác trên người. Cô không nên ngại ngùng đâu.”

Lam Tĩnh Nghi thấp thỏm bảo “Quên đi , tôi không thay là đc , nhà bạn bắt đầu học luôn đi. ”

“Thế mà như vậy khôn xiết dễ bị cảm.” Nạp Lam Luật tỏ vẻ sốt ruột làm bằng Lam Tĩnh Nghi bật cười, cô cũng đang hai mươi tám tuổi rồi, việc gì cần sợ một cậu rực rỡ mới mười sáu tuổi đầu.

Lam Tĩnh Nghi nhẹ nhõm từ chối, luân chuyển mình đi vào cánh cửa kia thay áo xống.

máy tính xách tay vang lên một bài hát cổ quái. Nạp Lan Luật cúi rạp trên bàn, tựa hồ đã ngủ.

Lam Tĩnh Nghi nhẹ nhõm lên tiếng. “Học trò Nạp, tắt nhạc đi, mình học thôi nào!”

không đủ niên khẽ hừ một tiếng , giống như là đang khiến cho nũng. Tiếp đến cậu ngước đầu lên, đôi mắt phượng hẹp dài nheo nheo nhìn Lam Tĩnh Nghi.

“Cô bao nhiêu tuổi rồi?” Nạp Lan Luật híp mắt nghiêng đầu hỏi cô.

“Hai mươi tám” Lam Tĩnh Nghi đáp nhưng mà không phải suy nghĩ.

Nơi con ngươi đen láy thoạt qua tia trào lộng, “Lão xử nữ?”

“Cái gì?” Lam Tĩnh Nghi mắt mở béo, cô không tinh lời người vừa nghe.

“Không sở hữu gì” Nạp Lan Luật ngáp một chiếc, giơ tay tắt nhạc, “Bắt đầu đi ”

…………..

“Nạp Lan Luật, em với đang nghe không?” Lam Tĩnh Nghi thăm dò hỏi.

Nạp Lan Luật ngửng đầu, mờ mịt nhìn cô , đáp, “Có ”

“Vậy tôi kể tới chỗ nào rồi?”

Nạp Lan Luật sử dụng ngón tay chỉ 1 dòng trong sách. Lam Tĩnh Nghi đồng ý, xem ra là cô trách lầm cậu ta. “Chúng ta thường xuyên ”

“Cô giáo Lam…”

“Sao vậy?”

“Nghỉ ngơi một tý đi, tôi nhìn thấy hơi đau đầu. ”

Nạp Lan Luật đứng lên, thân hình cao béo thoáng lảo đảo làm Lam Tĩnh Nghi bồn chồn.

“Nạp Lan Luật, em làm sao vậy?” Lam Tĩnh Nghi lắc lắc Nạp Lan Luật , Nạp Lan Luật mắt đóng chặt, ko động đậy.

Lam Tĩnh Nghi ôm siết lấy thân thể cố gắng kéo cậu tới bên chóng. Thực hành cậu đắp lạ mắt chăn.

Cô chưa bao giờ bắt buộc nào lầu bầu, làm gì hiện nay, làm cái gi bây chừ, trước hết đề xuất đi tìm thím Trần, rồi tiếp đến đọc bác sĩ tới.

Lam Tĩnh Nghi vội luân phiên tổ ấm rời đi, thoắt bộ bàn tay cô đã bị giữ chặt .“Cô…”

“Tỉnh rồi à? Em không sao chứ…”

Nạp Lan Luật phủ nhận, “Cô không nên lúng túng, đây là bệnh cũ, tôi với chứng thiếu máu, siêu dễ bất tỉnh. ”

thế ra là vậy, chính xác là khổ thân. Cậu ranh ma mới 16 tuổi đầu, lại chẳng với cha mẹ quanh đó.

“Vậy em thuộc nghỉ 1 lát đi. Cô đi hiểu thím Trần. Bữa nay vậy đó thôi, ngày mai cô lại tới nữa.”

“Cảm ơn cô, hẹn tái ngộ. ”

“Ừm, hứa hẹn gặp lại.” Lam Tĩnh Nghi thu vén tài liệu, vào nhà vệ sinh thay lại xống áo cũ vẫn đc hong khô, rồi vội vả bước ra phía bên ngoài.

Cửa vừa khép lại, Nạp Lan Luật tức khắc ngồi dậy, mỉm cười đáo đặt.

Trong 1 căn phòng ngủ xa hoa không như , bỗng nhiên truyền ra tiếng đàn bà rên rẩm mất hồn. Trên mẫu giường kinh kích thước, một nhẵn hồng đẹp đẽ body toàn thân xích lõa sẽ nằm bên dưới thân một gia đình bạn đại trượng phu. Gương mặt hơi nhăn nhó, bàn tay đặt lên ngực chàng trai, mơ hồ hiểu “Nạp Lan Địch”.

Cưỡi bên trên cô là thiếu niên cao lớn, vóc dáng săn chắc, làn da màu đồng, tóc đen nhánh, khuôn mặt tuấn mĩ và băng lãnh.

nhị tay cậu níu chặt vú cô nàng, cuồng loạn chạy nước rút. Nữ nhân do khoái cảm mà hét lên chói tai, mà gương mặt thiếu niên sẽ bình thản, tợ hồ câu hỏi chuyển vận kịch liệt này ko phải bởi gia đình thực hành.

Nạp Lan Địch sau khi cuồng dã công kích, liền mang hạt như thể bắn vào nhà bạn cô bé làm cho cô ngân khẽ một tiếng, rồi tức tốc xụi lơ trên chóng. Cậu vùng lên, luôn thể tay bỏ 1 viên thuốc vào mồm cô bé.
Chúc độc giả truyện ‘Đào Thoát’ vui vẻ!

Leave A Reply

Your email address will not be published.