Đọc chương 13 truyện “Phàm nhân tu tiên”

0

Phàm Nhân Tu Tiên tác giả Vong Ngữ

Chương 13: Dị tượng khởi

vì biết Hàn Lập trên chân bị thương, Trương Thiết tự mình rước thức ăn đến tận phòng hắn, chuẩn bị cùng hắn cần đến cơm.

Hàn Lập nhìn căn phòng bề bộn của hắn, một hồi mang một cái ghế đến, một hồi lại đêm thêm cái bàn, loay hoay hồi lâu, rốt cuộc cũng đã có thể ăn cơm được, trong lòng không khỏi có chút bi thảm cười, nhưng càng thêm vài phần cảm động.

hai người ngồi bên bàn, vừa cùng trò chuyện với nhau, vừa nhai thức ăn trong miệng, đôi khi lại thảo luận tâm đắc luyện công với quân địch.

Vừa nói về “Tượng giáp công”, Trương Thiết bực tới trợn trắng cả mắt.

Xem thêm truyện vô thượng sát thần

Trương Thiết hiện tại đối với “Tượng giáp công”, quả thực có chút không tha thư, hắn mặc dầu chỉ mới tu luyện tầng thứ nhất, nhưng đã bị Mặc đại phu hành hạ kêu trời không thấu. Chẳng những suốt ngày xoa thuốc rất khó ngửi, còn phải đôi khi lại bị Mặc đại phu sử dụng gậy gỗ tiến công, nói là muốn rèn luyện gân cốt của hắn.

hiệ tượng luyện công thô bạo này, làm cho hắn vào thời gian này, mỗi ngày ban đêm đều không thể bình yên mà ngủ. Vì cả người từ trên xuống dưới sưng vù, mỗi khi đụng vào giường gỗ, đau đến nỗi hắn nhe răng nhếch miệng.

Đối với hắn mà nói, quả thật đúng là một cơn mờ ám mộng.

nhưng mà đối với Hàn Lập luyện vô danh khẩu quyết, Trương Thiết lại trong lòng rất yêu mến.

Thấy mỗi ngày, chỉ cần giống như hòa thượng, ngồi xếp bằng niệm kinh là được, những lời này khiến cho Hàn Lập nghe ngừng, cũng chỉ có thể không có lời gì để nói.

Trương Thiết đối với “Tượng giáp công” mấy tầng sau này cực kì khiếp sợ, Hàn Lập cũng có thể lý giải được. Cho dù ai biết, sau này sẽ còn bị hành hạ hơn gấp mấy lần nữa, hắn cũng sẽ không thể ăn ngon ngủ yên được.

Trương Thiết có thể kiên định đến bây chừ, không có bỏ trốn, đã làm cho Hàn Lập rất là sùng bái.

Nếu như đổi lại là hắn, hắn nói cái gì cũng sẽ không luyện cái loại võ công tự ngược đãi mình này, cho dù có thể làm cho hắn một đêm trở thành cao thủ nhất lưu đấu la đại lục cũng có cái nhìn như vậy.

nhị người thủ thỉ, thời gian cơm chiều đã qua từ lâu, Trương Thiết nóng vội tích lũy các thứ trên bàn, đứng dậy cáo từ, đi trước để hắn sớm đi nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng vết thương ở chân.

Hàn Lập đứng ở cửa, đưa mắt nhìn quân thù rời đi, sau đó chóng vánh quay về trong phòng, nhanh nhảu đóng cửa sổ lại, chỉ để lại cái giếng trời để thở. Lúc này thế hệ rước cái bình từ trong túi ra, lại tiếp tục nghiên cứu.

Hàn Lập dù sao cũng chỉ là một đứa bé dại hơn mười tuổi, lật qua lại một hồi, xem tới xem lui cũng không ra đầu mối gì, thì có chút phiền muộn. Hơn nữa trên chân còn có thương tích, ý thức cũng có chút mệt mỏi, trong bất tri bất giác, tay cầm cái bình nằm ở trên giường, mơ màng ngủ lúc nào không hay.

Cũng không biết là qua bao lâu, Hàn Lập đang say ngủ, đột cảm thấy một cảm giác lành lạnh, từ trên tay truyền tới.

Hàn Lập rùng mình một cái, miễn cưỡng mở đội mắt đang díp lại, mơ mơ màng màng nhìn lại vật trong tay trên tay mình xem có cái gì đang tác quái.

chợt, hắn lập tức ngồi dậy, miệng mở thật mập, ngay cả nước miếng cũng từ khóe miệng nhưng mà chảy ra, cũng không để mắt tới tới. Hắn cũng không còn chút bi tráng ngủ nào nữa, bị cảnh tượng trước mắt thu hút mang.

Một chùm ánh sáng trắng li ti mắt thường có thể thấy được, thông qua cái giếng trời trong phòng nhưng mà chiếu vào, toàn cục đều tụ tập vào cái bình ở trong tay hắn, hiện ra một chấm trắng bé bằng hạt gạo, làm cho hầu như cái bình bị từng tầng tầng ánh sáng trắng bao quanh mang.

Ánh sáng trắng này phi thường nhu hòa, không chút chói mắt, mà cái loại cảm giác nóng nực này, chính là từ ánh sáng trắng thủng thẳng nhạt này truyền tới.

Xem thêm: truyện sắc

Hàn Lập nuốt một ngụm nước miếng nóng sốt, thế hệ từ sự kinh ngạc mà tỉnh lại, bỏ cái bình trong tay ra, bản thân lăn qua một bên lẩn trốn.

Cảnh giác quan sát một hồi, phát hiện Ngoài ra không có gì nguy nan, thế hệ chu đáo phát triển lại

íAnh sáng trắng bao vây quanh cái bình, có vẻ cute mê người vô song, lại có vài phần sắc thái thần bí.

Hàn Lập bởi vì dự một chút, dụng ngón tay khe khẽ đụng vào cái bình vài cái, thấy không có phản ứng gì, mới xem xét cầm lấy cái bình. Lấy nó đặt lên trên bàn, phiên bản thân cũng ngồi ở bên cạnh, hưng phấn quan sát kỳ cảnh nhưng mà mình trước giờ chưa bao giờ thấy.

Hàn Lập mắt cũng không chớp, tập trung ý thức nhìn chằm chằm vào luồng ánh sáng trắng xung quanh cái bình, chung cuộc hắn cũng phát hiện trong đó có vài chỗ huyền bí.

Cái bình này đang xuyên thấu qua bề mặt, đang không dứt hấp thụ ánh sáng trắng ở xung quanh. Không, không phải thu phục, mà đang liều mạng tìm đường chui vào trong bình, cả đám đang tranh nhau, cứ giống vật thể sống vậy.

Coi thêm: đam mỹ 

Hàn Lập có chút khám phá, dùng ngón tay nhẹ nhàng sờ soạng.

Lành lạnh! Ngoại trừ cái này, cũng không có chỗ nào không giống nhau.

Hàn Lập ngẩng đầu nhìn lại.

Từng đạo tia sáng trắng, đang không ngừng từ trên giếng trời đi xuống, không có chút nào muốn dừng lại.

Hàn Lập nhìn cửa bao quanh đều đóng kì lạ, lại nhìn lên giếng trời.

Hắn linh cơ vừa động, liền nheènhẹ đẩy cửa ra, đưa đầu ra ngoài để mắt tới bao quanh.

tuyệt vời, hiện tại đêm đã khuya, ngoại trừ tiếng côn trùng, bên ngoài rất tĩnh lặng, bao quanh không có một ai.

Hàn Lập rụt đầu trở về, xoay người cầm lấy cái bình, bỏ nó vào giỏ, sau đó chạy nhanh ra ngoài.

Chạy tới một nơi tĩnh lặng, trống trải không người, lúc này mới xong xuôi lại.

cần dùng nhì mắt nhìn ra tứ phía một phen, chứng thực thật sự không có những người khác ở chỗ này. Mới chu đáo đem cái bình ra ngoài, rồi nhẹ nhàng để ở trên mặt đất.

Nguyên xung quanh cái bình có ánh sáng, sau khi bị nó cho vào trong giỏ, đã mất tích vô hình họa vô tung.

nhưng mà Hàn Lập cũng không lo ngại.

Quả nhiên, qua một lúc, từng đạo tia sáng còn nhiều hơn lúc trong phòng nhiều, từ tứ phương tám hướng nhưng tụ tập lại. Tiếp theo, hằng hà sa số điểm sáng trắng, chi chít hiện lên tầm thường quanh cái bình, xuất hiện một cái bồn ánh sáng thật lớn.

Đọc truyện tại đây: phàm nhân tu tiên

Leave A Reply

Your email address will not be published.